Nên người từ... "án tử hình"

    10/05/2012 10:37 AM


    10 năm nghiện, 7 lần cai không thành, nhưng chính vào lúc cầm trong tay bản án tử hình “nhiễm HIV”, Kiên “ết” (36 tuổi) lại tỉnh ra, “Phải làm lại từ đầu nếu còn muốn sống như một con người”. Và anh đã làm được.     

    17 tuổi, bỏ học để “toàn tâm, toàn ý” với ma túy, thâm niên 10 năm nghiện, 7 lần cai không thành, cánh cửa cuộc đời tưởng chừng đã sập lại trước mặt Phan Văn Kiên. Nhưng chính vào lúc cầm trong tay bản án tử hình “nhiễm HIV”, Kiên “ết” (36 tuổi) lại tỉnh ra, “Phải làm lại từ đầu nếu còn muốn sống như một con người”. Và anh đã làm được.     

    Lần  nào  tôi  ghé  qua  “trụ   sở”  của  Hợp tác  xã  Sông  Lam  Xanh (tại đường Nguyễn Viết  Xuân,   thành   phố  Vinh,   Nghệ   An), Phan Văn Kiên (sinh năm 1976) cũng đang tất bật giữa đống hàng hóa chất ngồn ngộn. Nói là “trụ sở” cho oai chứ thực chất chỉ là 2 gian ki-ốt be bé vừa làm cửa hàng, vừa làm nơi sinh hoạt chung của những người có “H” và cũng là nơi tá túc của ông chủ nhiệm hợp tác xã. Căn phòng chật chội, nóng như hầm lò, ngồi trước quạt gió đang chạy hết tốc lực, tôi vẫn mướt hết cả mồ hôi. “Từ hồi thành lập Hợp tác xã gần như tôi định cư tại đây luôn. Ít khi về nhà lắm”, Kiên cho biết.

    Đĩnh đạc như một ông chủ, thân thiện và dễ gần, dễ trải lòng với người khác nhưng Kiên từng có một quá khứ u ám.

    Đĩnh đạc như một  ông chủ,  thân  thiện và dễ gần, dễ trải lòng với người khác nhưng Kiên từng có một quá khứ u ám. Chính nó đã nhắc anh phải sống cho  ra sống  những   ngày   còn   lại   của cuộc đời, dẫu   rằng  những  ngày ấy  có tách biệt  với  môi  trường  mà heroin dễ  kiếm như mớ rau ngoài chợ. 

    Cai nghiện khó như tìm  đường lên trời  

    Những   năm   1990,   khi   cơn   bão   ma   túy bắt đầu thâm nhập vào thành Vinh  thì Phan Văn Kiên bước vào tuổi 17. Cái  tuổi nổi loạn, tò mò và thích khám phá  đó   đã   khiến   Kiên “bập”  vào   ma   túy   lúc nào không hay. Khi mọi người phát hiện  ra   cũng   là   lúc   Kiên   đã   hoàn   toàn   phụ  thuộc vào thứ khoái cảm giả tạo nhưng    chết người ấy. Mọi chi tiêu bị thắt chặt, đầu  óc  chỉ  nghĩ tới   thuốc , không còn chỗ cho sách vở, Kiên bỏ ngang việc học  hành   để “toàn   tâm,   toàn   ý”  với   heroin.  Ngày ấy, nhà có đứa nghiện chẳng khác nào cái “gai” trong mắt họ tộc, xóm làng. Thương   con,   một   phần   vì   thanh   danh của gia đình, của dòng tộc, bố anh quyết  định nhốt con ở nhà để tách anh ra khỏi đám bạn hư hỏng, những tưởng sẽ kéo  anh về được với mình. Nhưng kế hoạch của ông nhanh chóng bị phá sản bởi cứ  “sểnh” ra một tí là Kiên mất hút

    “Lúc cắt  cơn  mình  nghĩ  có  thể  cai  được.  Nhưng khi lên cơn nghiện thì mọi quyết tâm đều tan biến, chỉ nghĩ làm sao có thuốc. Mẹ  khóc, cha khóc, anh chị khóc... nhìn thấy thế đau lắm nhưng...”, giọng Kiên nghèn nghẹn. Năn nỉ, quát nạt mãi cũng không  ăn thua, ông quyết định gửi con lên núi. Lên rừng, Kiên vẫn mang được thuốc theo  để  thỏa  cơn  thèm.  Những  khi  hết “hàng”,   Kiên   lại  trốn  về  Vinh.  Hút,  hít không     đủ  cữ,  Kiên  chuyển    qua   chích. “Những lúc đói thuốc, trong đầu có nghĩ được gì nữa đâu. Cũng chẳng định hình được “ết” (AIDS) là chi, chỉ mong sao đến lượt mình chích nhanh nhanh để cắt cơn “vật” đói thuốc”, Kiên nhớ lại.  “Tính cả cai tại nhà và cai trên núi tôi đã trải qua đến 6-7 lần. Nhưng cứ cai rồi  về   nghiện   nặng   hơn.   Để   có   tiền   mua thuốc,   tôi   làm   đủ   thứ   chuyện   trên   đời, theo bọn đầu gấu làm bảo kê ở các chiếu bạc, đi đưa thuốc, khi túng quá đành làm  liều   bán   heroin   để   kiếm   tiền   nuôi những cữ thuốc ngày càng dày  đặc của mình. Duy chỉ có đi ăn cướp   là   tôi  “không   đủ   bản lĩnh”   để   làm.   Những   ngày đó, trong đầu tôi không có ý niệm nào khác ngoài việc  làm  sao  để  có  thuốc  thỏa cơn    nghiện.   Tôi  cứ   sống mê   muội   như   thế   cho   đến một ngày...”. Cái ngày đó Kiên  không  thể   quên,   như   mũi   gai của một tên nghiện lâu năm: Anh bị  cơ quan chức năng “gom” đi kiểm tra sức  khỏe,  kết  quả  khiến  Kiên  choáng  váng: dương tính với virus HIV.

    Sống thế nào khi thấy đời quá ngắn?

    Dẫu có nghĩ mình không còn tương lai, không còn gì để kéo mình lại với đời thì  “đòn  HIV”  giáng  một  cú  mạnh  vào  khát vọng sống cho ra con người của chàng “ết”  này.   Kiên   quyết   tâm   cai   nghiện,   dù biết  với  thâm  niên  10  năm  sống  chung cùng heroin, 7 lần tái nghiện thì điều đó  chẳng khác nào tìm đường lên trời. Lần   này, Kiên xin vào Trung tâm lao động - xã hội 2 (huyện Nghi Lộc, Nghệ An) để cai  nghiện.  Phải  mất  15  ngày  người  ta  mới có thể cắt cơn được cho anh, bởi Kiên đã nghiện quá lâu, nhưng đến giai đoạn cai thuốc thì mới thực sự là cuộc thử lửa cho ý chí của chàng trai này.

    Kiên nhớ lại: “Mỗi khi lên cơn nghiện có   cảm   giác   như   hàng   ngàn   con   kiến đang   bò   trong   xương,   không   thể   chịu  được. Đã có lúc mình tưởng sắp bỏ cuộc đến nơi, nhưng chính lúc đó mình nghĩ nếu buông xuôi sẽ tự đóng cảnh cửa trở về làm một con người đúng nghĩa”.

    Sau 2 năm cai nghiện, ngày bước ra khỏi   cổng   trung   tâm,   Kiên   bỗng   thấy sợ, sợ giữa cuộc sống phức tạp và đầy rẫy cám dỗ sẽ không giữ được mình. Trở về nhà đúng dịp Tết, được bố, mẹ, anh, chị ra đón, ăn bữa cơm đầu tiên với gia đình, Kiên cảm nhận cái không khí ấm cúng đầy tình thân mà gần 10 năm qua anh xao nhãng.

    Quyết tâm thì có,  nhưng  hóa  ra  làm  lại cuộc đời chẳng dễ gì, mà cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Gần 1 năm trời, Kiên đóng cửa ngồi ở nhà để tránh xa các   bạn  nghiện,  chiêm  nghiệm  cuộc  đời  và  tìm cho mình một lối đi. Anh xin bố mở quán rửa xe, vá xe đạp trước hiên nhà. Sợ rằng con sẽ tụ tập đám bạn xấu, ông hơi ngần  ngại  nhưng  thấy  được  quyết  tâm  trong   đôi   mắt   trũng   sâu   của   Kiên,   ông    biết, mình cần phải đặt lòng tin vào con nhiều hơn. Quán rửa xe cũng khá đông   khách, nhưng cái biệt danh Kiên “ết” cũng  khiến không ít người nghi ngại, xa lánh và miệt thị. Thế rồi các dự án phòng chống AIDS   tại cộng đồng được mở ra, Kiên trở thành  thành  viên  tuyên  truyền tích   cực.  

    Một  ngày   tháng   10.2008,   nhóm “Sông   Lam  Xanh” do Kiên làm trưởng đã ra mắt với  sự tham gia của gần 30 thành viên có “H”.  Ba năm sau, nhóm đổi thành Hợp tác xã  Sông   Lam   Xanh,   mô   hình   kinh   doanh  đầu tiên cho những người có “H” trên địa  bàn   tỉnh.   Kiên   khoe,   không   những   tạo  công ăn việc làm và thu nhập cho người  cùng cảnh ngộ mà Sông Lam Xanh còn là “bà mối” mát tay cho 5 cặp đôi có “H” nên vợ nên chồng, sắp tới sẽ có một đám cưới nữa diễn ra. Khuôn mặt nam tính, giọng nói nhẹ  và đôi mắt sâu thăm thẳm với hàng mi rợp, Kiên được nhiều cô gái để ý, nhóm Sông   Lam   Xanh   cũng   không   ít  cô  có cảm tình với anh chủ nhiệm nhưng anh khéo léo từ chối. Tình cảm chỉ mới nảy  nở   được   chút   ít   đã  bị  anh “nén”  lại, vì:  “Bây giờ tôi không có thời gian nghĩ tới  hạnh phúc riêng của bản thân. Lớn lên “bập” vào ma túy cũng không nghĩ đến yêu đương, giờ thì... Quan trọng nhất là   phải lo cho cuộc sống của anh em có “H” để họ tự tin hơn mà kéo dài tháng ngày ít ỏi của mình”. Hiện tại, đấy là niềm vui, là động lực sống để Kiên biến thời gian anh   giành   giật   lại   từ  cơn ác  mộng  ma túy trở nên tràn đầy ý nghĩa, không chỉ bản thân mà với cả cộng đồng.           

    Từ "đồ bỏ đi" đến niềm vui lớn

    Khi  biết tin  anh  có “H” , mọi người trong gia đình phản ứng như thế nào?

    Gia đình đều sốc và buồn trong thời gian dài. Hồi đó , ngay chính gia đình tôi cũng chưa hiểu hết về căn bệnh xã hội này , thậm chí mọi người không cho tôi động vào bất cứ việc gì cả. Không kỳ thị, không  nhưng tôi nhận thấy sự e ngại trong mắt mọi người.

    Vì sao lúc trước lao vào ma túy bất cần đời, giờ mang căn bệnh thế kỷ anh lại sống khác hẳn?  

    Tôi  nhận thấy rằng có “H” không phải là chấm hết. Mỗi người có mỗi hoàn cảnh bị lây nhiễm khác nhau, mình rất muốn giúp đỡ các bạn bằng hiểu biết và tâm huyết của mình.

    Rầt nhiều người có "H" cũng tìm được tình yêu và kết hôn hạnh phúc. Tại sao anh từ chối tình yêu?  

    Người có "H" cũng là con người, cũng khao khát mái ấm gia đình và tiếng bi bô của con trẻ nhưng với tôi bây giờ, chuyện vợ con chưa thể nói được. Không phải là trái tim tôi bị băng giá hay không muốn tìm hạnh phúc cho bản  thân. Trước khi tìm  nửa hạnh phúc cho mình tôi muốn chứng tỏ rằng tôi đã hoàn toàn thay đổi với quá khứ và đã có thể mang lại điều có ích để bù đắp những sai lầm...  

    Đến nay 36 tuổi, người bình thường ai chẳng có kỷ niệm yêu đương, anh thật sự không yêu ai, hay mặc cảm nên che giấu cảm xúc của mình?  

    Không đâu, tôi hoàn toàn không giấu giếm.  

    Cuộc đời rất ngắn ngủi thì càng phải sống đầy đặn, mãnh liệt hơn, tại sao anh  chỉ sống “định cư” trong cái “hầm lò” nóng nực của Hợp tác xã mà không tìm niềm vui khác nữa?  

    Mô hình này là ý tưởng của tôi và các bạn tôi đã xây dựng. Khởi sự khó khăn, thiếu vốn đầu tư ban đầu nhưng đằng sau đó là niềm vui của mọi người với công việc. Chúng tôi giúp mọi người hiểu rõ hơn về  căn  bệnh. Họ vẫn có thể sống tốt, sống có ích và không phải là gánh nặng của xã hội nếu có một mô hình hoạtđộng phù hợp. Niềm vui lớn nhất bây giờ của tôi là làm được điều gì đó cho những người có “H”.

    Anh có thể kể lại vài kỷ niệm vui nhất mà anh có từ khi cai nghiện thành công? Cảm giác “thăng hoa” này nó khác với “phê” nhờ thuốc như thế nào?


    Vui nhất là tôi  được đi báo cáo điển hình, chia sẻ kinh nghiệm cai nghiện thành công với những người đồng ngộ tại các trung tâm cai nghiện trên địa bàn. Giờ đây trong mắt mọi, người mình không còn là người nghiện và đã lấy lại được lòng tin ở mọi người. Niềm vui ấy  lớn lắm , lớn đến nỗi một người từng bị coi là “ đồ bỏ đi" như mình  không dám tin đó là sự thật.

    • Năm phát hành
    • Đang truy cập:1
    • Hôm nay: 0
    • Tháng hiện tại: 63
    • Tổng lượt truy cập: 1
    Địa chỉ: 36 Xuân Thủy - Cầu Giấy - Hà Nội
    Email: website@ajc.edu.vn
    Liên hệ: (84-024) 37.546.963
    Fax: (84-024) 37548949